Cô giáo môn văn 2
Phàm là ở trong trời đất, mọi thứ đều đã phân âm dương. Từ trong những truyền thuyết, những câu chuyện cha ông kể lại, đều có một điểm chung. Những chuyện quái dị xảy ra thường sau 12h đêm, vì sao lại thế? Vì sau 12h đêm là tới thời điểm cực âm, lúc này dương khí từ mặt trời tồn tại từ ban ngày đã tan hết, là thời điểm mà loài ma quỷ lộng hành.
Việc này, tôi đã nghe ông Khải lé kể lúc đánh cờ chơi nhưng không để ý lắm vì hầu như mọi người ai cũng đã từng nghe như thế. Nhưng tình thế hiện giờ thì sao, sau 12h con ma nữ này sẽ làm gì, mục đích của nó thì tôi đã rõ. Nó muốn chiếm lấy thân thể mẹ tôi hoặc là khống chế nàng. Có lẽ sau 12h, khi nó đang là lúc mạnh nhất thì mới có thể làm được vì vậy mà nó mới để cho chúng tôi có thời gian phá đám mà không vội vã làm gì. Nhưng còn thằng Tuấn mặt thộn thì sao, tại sao nó lại làm như thế… Suy nghĩ đó thoáng qua trong đầu tôi nhưng rồi tôi có ngay câu trả lời.
Cái bùa, cái bùa của lão hiệu trưởng…
Chính là nó, nó không phải là bùa, nó là bẫy của con ma nữ. Trời đất ơi…
Tôi xác định được nguyên nhân thằng Tuấn mặt thộn như thế là vì cái bùa trừ ma, nó đang bốc lên một làn khói đen không khác gì của con ma nữ. Cái bùa đó là giả, nó đang ếm lên thằng Tuấn mặt thộn.
Cái bẫy của con ma nữ, lẽ ra tôi mới là người giữ cái bùa, nhưng ở phút cuối vì lo cho thằng bạn hậu đậu nên tôi đã đưa cho nó. Mẹ kiếp…
– Hahahahhaha… muộn rồi… Tất cả muộn rồi…
Con ma nữ gào lên sung sướng, nhưng tôi nhìn lại nó mà ngạc nhiên. Vết thương của nó không chữa được mà dường như nặng lên. Từ vết thương ở tay giờ đã lan ra cả thân người, vết thương đen xì loang lổ. Tôi thật không ngờ máu của mình lại có tác dụng lạnh như thế, vết thương không những trí mạng mà còn ăn mòn hết cả sức mạnh của nó. Nhưng tại sao nó lại cười sung sướng như thế??
Đúng lúc này, tôi thấy có một cơn gió thổi nhẹ. Mẹ nó, trong phòng kín làm sao lại có gió được, không, không phải gió… mà khói, khói đen bốc ra từ người con ma nữ đang cười man dại kia đang từng chút, từng chút một bay sang thằng Tuấn mặt thộn. Dường như cái bùa nó đeo trên cổ đang hút lấy đám khói đen đó.
Ngay lập tức tôi biết có chuyện chẳng lành, cầm thanh kiếm trong tay, tôi đứng bật dậy lao tới chỗ thằng Tuấn mặt thộn một lần nữa.
– RẦM…
Một chiếc ghế bay vèo qua mặt tôi, đâm thẳng vào tường kêu RẦM một tiếng. Suýt nữa thì tôi lại dính đòn. Con ma nữ cười the thé đứng nhìn tôi mà nói:
– Đừng hòng nhé con trai… Không ai có thể cản tao hồi sinh được… hà hà…
– Cút…
Vèo…
Lúc này bỗng nhiên có một thứ gì đó bay tới kêu “Bạch!” M